XÁC ĐỊNH HAI CHỦNG LOẠI SINH HỌC KHÁC NHAU CỦA CHỨNG TỰ KỶ

Một nhóm trẻ em – các bé trai có bộ não lớn hơn (so với bình thường) và hầu hết đã thụt lùi vào bệnh tự kỷ sau 18 tháng tuổi, một nhóm trẻ khác xuất hiện có hệ thống miễn dịch hoạt động không đúng.

Nhà nghiên cứu Mỹ tìm ra câu trả lời hứa hẹn về chứng tự kỷ.

Theo The Autralian (8/9/2011). Lần đầu tiên các nhà nghiên cứu đã xác định được hai chủng loại sinh học khác nhau của chứng tự kỷ, một bước đột phá lớn được so sánh với phát hiện các hình thức ung thư khác nhau vào những năm 1960.

Những phát hiện này được công bố tại một hội nghị tự kỷ quốc tế trong ngày hôm nay (8/9/2011) tại Perth (Australia), đây được xem là một bước quan trọng hướng tới sự hiểu biết những nguyên nhân của tự kỷ và phát triển các phương pháp điều trị hiệu quả cũng như để chữa chứng bệnh này.

Những phát hiện mang lại hy vọng rằng việc giao tiếp, tương tác xã hội và những khó khăn khác ở trẻ em  mắc chứng tự kỷ trải qua có thể được giải quyết dễ dàng hơn và sớm hơn.

Các nhà nghiên cứu từ trường đại học California, thuộcViện MIND  Davis ở Sacramento bắt đầu các dự án  “the Autism Phenome Project” từ năm 2006. Họ đã nghiên cứu sự phát triển não bộ, tiếp xúc với môi trường và yếu tố gien di truyền dựa trên 350 trẻ em trong độ tuổi từ 2 và 3,5 t, và đến nay đã nhận thấy có hai phân nhóm sinh học khác nhau của sự phát triển não trẻ mắc chứng tự kỷ.

Một nhóm trẻ em – các bé trai có bộ não lớn hơn (so với bình thường) và hầu hết đã thụt lùi vào bệnh tự kỷ sau 18 tháng tuổi, một nhóm trẻ khác xuất hiện có hệ thống miễn dịch  hoạt động không đúng.

Trong suốt những năm 1960, các nhà nghiên cứu xác định được các hình thức khác nhau của ung thư – ví dụ, cụ thể đối với phổi, vú và da – đã dẫn đến một sự hiểu biết tốt hơn về nguyên nhân và cuối cùng là cải thiện cách thức mà họ được điều trị.

“Để có thể tháo bỏ một số trong những rào cản, gần như vây quanh chúng trước khi xảy ra – như là tính xã hội và giao tiếp – nếu những rào cản được tháo gở, thậm chí trước khi   chúng được đến trường hoặc tiếp xúc một nhóm bạn bè, đó sẽ là tuyệt vời”, ông Bolger nói.

David Amaral, giáo sư tâm thần học , người đứng đầu nghiên cứu theo thời gian* (longitudinal study) của Viện MIND, cho biết phát hiện này có thể dẫn đến việc điều trị cho nhiều cá nhân. “Mục tiêu cuối cùng là khi một đứa trẻ đi vào phòng khám, thay vì chỉ nói nó có chứng tự kỷ, ta có thể nói trẻ mắc chứng tự kỷ thuộc týp A, týp B, hoặc týp C”, tiến sĩ Amaral cho biết.

“Và dựa vào mô tả đó, theo sau chúng ta sẽ biết liệu có từng hồ sơ điều trị khác nhau để chúng ta giới thiệu cho các gia đình.

“Ví dụ, nếu một đứa trẻ có dạng tự kỷ do hệ miễn dịch, nó có thể có được những gì chúng ta muốn là tác động lên hệ thống miễn dịch của chúng hơn là cố gắng làm một cái gì đó khác có thể là liên quan đến chức năng các khớp thần kinh trong não.

Nhiều gia đình được giới thiệu một loạt các phương pháp điều trị mà không hề biết cách phải làm như thế nào.

“Nhưng, nếu có thể chúng ta cung cấp cho họ thêm thông tin chính xác về những gì  là quá trình quan hệ nhân quả cho chứng tự kỷ của con em mình, sau đó chúng ta có thể tập trung vào đó và hy vọng có một sự can thiệp hữu ích hơn “, ông nói.

Tiến sĩ Amaral trình bày nghiên cứu của nhóm nghiên cứu ở  Hội nghị Châu Á Thái Bình Dương về Tự Kỷ trước một số các nhà nghiên cứu bệnh tự kỷ hàng đầu thế giới. Ông dự đoán sẽ có phân nhóm sinh học của chứng tự kỷ được xác định cũng giống như có nhiều hình thức của bệnh ung thư.

“Nếu chúng ta cố gắng để chữa trị tất cả các bệnh ung thư cùng một lúc, đó sẽ là điều vô vọng”, ông nói. “Vâng, cùng là đúng đối với tự kỷ ước đoán của tôi là sẽ không chỉ là một dấu hiệu chẩn đoán tự kỷ. Sẽ có cả một bảng xếp loại “

Bruce Tonge, giáo sư danh dự về tâm thần học tại Đại học Monash, đã đồng ý rằng có khả năng xuất hiện các phân nhóm của chứng tự kỷ.

“Đã có một thời gian được biết rằng một số trẻ em mắc chứng tự kỷ, bộ não của chúng phát triển quá nhanh chóng trong vài năm đầu tiên của cuộc sống và sau đó mới được ổn định,” Giáo sư Tonge.

“Vì vậy, điều tinh tế hơn của kiến ​​thức này sẽ  rất là quan trọng.  Hiện nay, một số người cũng đang đi tìm yếu tố khác có thể có yếu tố môi trường đóng góp vào, và sự tương tác giữa môi trường và hệ thống miễn dịch của một người có thể là một khả năng đáng chú ý vào đó.”

Ngọc Uyên (Sv UTAS – AUSTRALIA) đọc và giới thiệu, TrungNguyen dịch theo “US researchers’ discovery promises answers on autism”( Nicolas Perpitch From: The Australian September 08, 2011 12:00AM )

Rate this post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.